Skip to main content

Posts

Showing posts with the label Thơ tình

!!!

Người tìm đến như một dòng sông Ta cánh đồng xưa cạn khô cháy nắng Tóc như mưa trải xuống ven đồng Nghe rộn rã niềm nhớ thương vô hạn  Người tìm đến như một bài thơ Ta nét bút lòng vang lên khúc nhạc Ghi vội vã những ước mơ ào ạt Nét bút run sợ thất lạc muôn đời   Người tìm đến như một cánh chim Mang ánh sáng của mùa xuân hi vọng Ta đêm đông từng thắp lửa đi tìm Xuân ấm áp đã về trong ước mộng...

CÓ BAO GIỜ

Có bao giờ em hỏi sóng bạc đầu Sao cứ vỗ vào bãi bờ mê mải Với năm tháng trôi hoài không dừng lại Sóng có bao giờ thôi hết vấn vương Có bao giờ em hỏi những giọt sương Sao cứ mãi quẩn quanh hoa buổi sớm Sương không làm cho cánh hoa buốt lạnh Hoa vẫn tươi tỏa hương ngát giữa trời Có bao giờ em nhìn áng mây trôi Rồi hỏi gió có bao giờ mỏi mệt Khi theo mây về cùng trời, cuối đất Tình gió - mây tha thiết tự muôn đời Có bao giờ em hỏi hai vì sao Yêu nhau không mà vẫn luôn kề cận Mọc gần nhau theo thời gian bất tận Để em tin nơi ấy một chân tình... Có bao giờ em hỏi trái tim mình Sao ta lại nhớ nhau nhiều đến thế Nghìn trùng vẫn gần nhau như hơi thở Để em còn nhận rõ một tình yêu...

Anh đi

Sao anh lại đi hôm nay Chưa Đông mà đã cắt lòng, lạ chưa? Anh không đến tự ngày xưa Anh đi chọn buổi cơn mưa cận kề Trời buồn chớp giật lê thê Thu còn mê mãi sao về hỡi Đông… Anh về anh có buồn không Khi không có chút nắng hồng tiễn chân Khoảng xa, cứ cách xa dần Mấy sông, mấy núi, mấy đèo dần xa… Em xin làm hạt mưa sa Thấm trên vai áo theo anh về cùng!

Nếu có thể...

Nếu có thể…tim này làm sỏi đá Trải đường anh khi cất bước theo người Em ở lại với kiếp đời vất vả Vẫn chờ anh trong bóng tối hư không. Nếu có thể…em xin làm ngọn lửa Đốt cháy dòng máu đỏ đến cạn khô Thành ngọn nến tặng anh thêm lần nữa Để thắp niềm tin trong cõi mơ hồ. Nếu có thể…em xin làm con sóng Xóa ưu phiền trong tâm trí anh mang Và có thể em xin làm biển rộng Ôm ấp thuyền anh khi duyên kiếp lỡ làng. Nếu có thể…em xin làm cơn gió Vẫn âm thầm ve vuốt quãng đời anh Dù hạnh phúc hay đắng cay, vàng võ Sẽ ru anh từng giấc mộng êm đềm.

Cúc quỳ ơi!

Này cúc quỳ ơi cuối mùa rồi đấy Trời cứ xanh và mây cứ trập trùng Ân hận chăng một vàng tươi đã tận Nhận xác xơ làm nắng giữa chiều này Này cúc quỳ ơi nôn nao quá thể Chút dịu dàng theo gió đã bay đi Những đắng chát ngậm ngùi ở lại Thấy mong manh ánh mắt chợt ngừng Người xa lắm nắng cúc quỳ lạnh lắm Gửi theo nhau màu rét giữa se vàng Nay cúc quỳ ơi chiều buông nhấp nhoáng Thấy nhau về thập thững như mơ Có cái nhớ lao xao như tóc rối Có nỗi buồn lóc cóc vó ngựa hoang Có xa vắng mịt mù như nước mắt Có hoàng hôn vời vợi lưng trời Cúc quỳ ơi ngày muộn mất rồi Ta sấp bóng miền thảo nguyên tắt nắng Chỉ còn gió thổi tưng bừng đêm vắng Cơn khát này đành phải tự mang theo... --ST--

CÓ NHỮNG NGƯỜI ÐI

Có những dòng sông không mênh mông   Sóng ngầm ẩn chứa cả biển Ðông   Ðôi bờ nghiêng ngả nghe tiếng vỗ   Thầm thả hồn theo giấc mộng hồng   Có những ngày sinh chớm vào Ðông   Lá vàng mơ ước chảy theo sông   Như chiếc thuyền xa tìm bến mộng   Ngày tháng buồn vui mãi bềnh bồng   Có những mùa yêu giữa tầng không   Tri kỷ phiêu du chốn non bồng   Chưa biết tương lai và hơi thở   Ân tình rộng mở giữa bão giông   Có những người đi gánh viển vông   Gom ánh Trăng rơi sưởi tim nồng   Ðêm đêm vượt biển tìm rung động   Lo đám Mây trời có ấm không ?  

GIẬT MÌNH

Em vô tình, hờn dỗi trách cứ anh   Trách người thân phía trời xa mê mải   Chẳng nhớ nhau hững hờ trễ nải   Vắng tay "Trồng" hoa thắm dễ tàn phai.   Em giật mình sợ hãi:   Phía anh cơn bão hoành hành   Yêu mà chỉ biết nửa mình   Quên một nửa cũng chòng chành bão tố;   Chỉ biết lấy anh làm điểm tựa   Có khi nào anh muốn dựa vào em!  

MƯA BUỒN

Mưa giận gió giông mãi ngủ vùi Bão mong nhớ lại gọi : mưa ơi Mây không chịu đến xoa lòng tới Thổn thức gió bay, tận cuối trời Nắng của Hạ này, sao chói chang Rừng im phăng phắc, dỗi trên ngàn Khô hanh, vàng vọt, màu héo úa Đất nứt ra rồi bởi nắng sang Ngày xưa vốn dĩ mưa không giận Chỉ hiềm giông bão phá tan hoang Đổ thừa mưa xuống dâng thêm lũ Mưa khóc vì đời quá trái ngang Rơi rớt mưa ơi, giọt não nề Buồn miệng thế gian lắm bộn bề Hạt mưa nước mắt sầu nhân thế Hạt rũ cõi lòng những lê thê.

THÊM MỘT NGÀY THÁNG BA

Lại về nữa cái tháng ba quạnh quẽ   Thoáng mơ hoài dường cũng nhạt hơn xưa   Biết lấy gì cất giữ một màu trưa   Trời chưa thấp mà lòng mình trống lắm   Thì đổ lỗi bởi chiều này ảm đạm   Giọt cà phê sánh đặc với cô đơn   Chiếc thìa lười khuấy loãng một vùng sương   Tháng ba gọi đừng vội thưa người nhé   Không gió đâu chỉ luồng đông bắc khẽ   Dẫn lá mùa hun hút mỗi tầm qua   Muốn phôn nhau dăm mẩu chuyện làm quà   Lơ đễnh bấm ngón tay nhầm số mãi   Đành quán vắng dõi chân người qua lại   Thơ tháng ba mấy khổ chẳng nên vần   Chiều ẩm ương khuất tất nửa liềm trăng   Vo tờ lịch ném một ngày vào góc lặng.

Không đề

Anh cay đắng, uất hờn từ dạo đó Khi lòng luôn biết rõ sẽ không còn  Lý do nào giữ tình được sắt son Như ngày ấy: thuở vẫn còn chung sống. Bao năm rồi cảnh phòng không chiếc bóng Khiến phai mờ hình bóng cũ của ai Chuỗi ngày xưa cứ ngỡ mãi không phai Nay đâu nữa ?... Chỉ còn là dĩ vãng. Người xưa ơi ! Thời gian theo năm tháng Lời thệ nguyền tan như khói sương mây Tình đôi ta mãi chẳng có ngày mai Bởi hai đứa nay trở thành xa lạ. Thôi quên nhé … ! Xóa ước thề vàng đá Nỗi trách hờn giờ cũng đã phôi pha Trước cảnh đời đầy bão táp phong ba Khiến đời ta mỗi người đi mỗi ngã. Tha thứ nhau để mình thôi buồn bã  Còn nửa đời xin từ giã chuyện xưa Để tìm riêng một nửa đẹp thắm vừa Vui xuân mộng, mai hoa đang khoe sắc .

Gọi anh

Em gọi anh Hai tiếng anh yêu Tiếng gọi thân thương Ngỡ cả đời chẳng thấy Để mỗi chiều khi hoàng hôn vụt tắt  Ngỡ quanh mình chút nắng ấm còn vương. Em gọi anh Hai tiếng người thương Cho chiếc lá khô nửa đời nằm yên ả Theo gió cuốn bay về phương trời lạ Vẫn tự nhủ lòng lá vẫn mãi còn xanh. Em ngàn lần Gọi hai tiếng anh yêu Đêm trở giấc, ngày thì thầm khẽ gọi... Đời sẽ ấm theo những ngày thương nhớ Đêm đông về không lạnh lẽo đơn côi.

Màu thời gian

Cuối tuần ai có ngẩn ngơ Còn ta trong dạ thẫn thờ nhớ ai Nhớ ai...ai nhớ... nhớ ai Nhớ người nơi ấy cách xa nơi này. Rượu buồn chưa uống đã say Men tình đã thấm ngất ngây tâm hồn Say đi quên những muộn phiền Say đi quên hết giận hờn bấy lâu Say rồi đời chỉ một màu Trong ta còn lại là màu thời gian...

Muốn

Nhớ lúc ban đầu em gặp anh  Cô đơn một cõi chẳng biết gì Phút ban đầu ấy em chết lặng Như bước ra từ cõi hư không. Buổi đầu gặp gỡ chuyện đổi trao  Anh chiếm hồn em tự lúc nào Giọng anh hay gió thì thầm hát Chết lặng hồn em anh biết không... Em người cô độc chốn non cao Qúa nửa đời người chẳng dám trao Thế giới thứ ba bao giờ có Một mái nhà chung trong ước mơ? Trời xanh xui khiến ta gặp nhau   Anh dệt vần thơ muôn sắc màu,   Vào trong trái tim đang dần khép   Bỗng chốc mở toang đón nắng hồng... Muốn nói với anh thật nhiều lời Muốn đi cùng anh khắp muôn nơi Muốn lòng hai đứa hòa chung một Gọi tiếng yêu thương trọn cả đời.